


BAN MAI HỒNG !
Nàng thức dậy thật sớm ở một nơi rất xa. Ngôi nhà xinh được tọa trên đỉnh một ngọn đồi này và dưới chân của một ngọn đồi khác. Những ngọn đồi trập trùng và dốc ngược.
Cao nguyên rất xanh và tầng tầng mây trắng. Mây bay lơ lửng trên những ngọn đồi phía bên này và nhìn sang phía bên kia là những đám mây mọng nước. Những đám mây rong ruổi, vô thường !
Bước ra sân là chạm ánh ban mai. Những búi nắng le lói. Nắng sớm đang dâng lên và ngập tràn. Tóc nàng chợt sáng rỡ lên dưới những ánh nắng xôn xao. Nắng vàng rực rỡ thế nhưng cũng chẳng mấy mà tắt lịm bởi những cơn mưa luôn đe dọa.
Những ngọn đồi muốn tỏ bày điều gì trước vũ trụ bao la mà nhấp nhô, cao thấp ? Đồi sinh ra những dáng thông xanh hay nhờ những dáng thông trập trùng xanh kia mà thành rừng Đà Lạt
Rừng thông là một đặc trưng của xứ núi cao nguyên Langgbiang. Thông và đồi núi luôn đan xen, thông đã làm nên một Đà Lạt xanh. Núi đồi ôm ấp và quấn quýt bên thông xanh. Thiên nhiên nhanh đổi thay hay lòng người hay thay đổi ?
Nàng đang nghĩ về không gian núi đồi, những thung lũng mù sương và thấp thoáng những ngôi biệt thự đá. Tất cả đang ẩn khuất và bị “vây bủa” bởi những dáng thông xanh và cỏ dại. Kệ thôi! Thông ngàn đời vươn cao và cỏ ngàn đời vẫn dại !
Nhìn xuống thung lũng sâu hun hút ngay phía dưới kia. Thung lũng ngàn thông và cỏ dại như vừa mở lòng ra, muôn cây lá đang ướt đẫm sương. Nàng vừa chạm tay vào một thứ hoa dại, chắc là Hoa Linh Thảo.
Bỗng có chút gì ngần ngại. Rồi nàng vẫn quả quyết, hãy cứ bước xuống phía dưới thung lũng ấy xem sao. Buổi sớm nơi cao nguyên vừa mở ra, đẹp như một Khải huyền. Buổi sáng đẹp đẽ này sẽ mang tên là Thuận Thảo.
Nàng lặng lẽ, nhón chân đi xuống tít phía dưới sâu hơn. Những bậc đá cũ hoang vu. Thung lũng phủ đầy hoa, dương xỉ và cỏ dại. Nàng gọi nó là Thảo Chi, không phải loài xuyến chi.
Tiếng chim ríu ran trong vòm lá, nghe một giọng hót lúc ban mai lành lót. Tiếng chim
bỗng khua vỡ tan từng chùm nắng. Nàng gọi nó là tiếng Cầm Thảo.
Một khu vườn xanh khá rậm rịt, những thứ cây vươn cao, những lá non vẫy chào và những bông hoa tím li ti còn đẫm ướt sương. Nàng tạm gọi sự trung trinh ấy của hoa là Hạnh Thảo.
Dạo quanh một vòng. Vui hơn, lòng ngập tràn hương thơm của muôn thứ cỏ cây, nơi không gian xanh thật nhiều nắng và gió. Ngôi nhà nhỏ dưới kia nằm ẩn mình trong tàng cây càng thêm bé nhỏ.
Một buổi sáng trong lành và mát mẻ, nó khiến tâm hồn nàng nhẹ bẫng. Sự âm u, bí ẩn luôn quyến dụ nàng với những lối đi về hoang vắng. Nàng gọi đó là lối Sương Thảo.
Nghe trong gió, tiếng mơ hồ của thác nước đang chảy đâu đây. Tiếng rì rào của lá cây và tiếng chim hót trong trẻo cất lên lúc đầu ngày. Một bông hoa hé nở trên mặt nước. Nàng cứ gọi nó là Thuỷ Thảo.
Đúng ra, nàng vừa nghe thấy tiếng róc rách suối chảy và tiếng cá đang quẫy. Những chú cá vàng đang bơi lội trong hồ nước nhỏ và tiếng nước chảy nghe thật gần. Nàng đặt tên cho loài cá ấy là Ngư Thảo.
Nghe tiếng chim hót trong vườn cây ríu ran, thung lũng cao nguyên như bừng tỉnh. Ngỡ như ta đang được quay về ngày xa xưa, ngày cô bé túm tóc đuôi gà. Nghe tiếng hót của loài Cầm Thảo.
Nơi ấy, tít xa miền non cao. Ngày nàng từng được sống gần kề với thiên nhiên. Mỗi ban mai, khi cô bé ấy vừa chạy ra sân, nghe tiếng lũ chim đã ríu rít tấu lên khúc nhạc đầu ngày. Cô bé ấy là Thảo Nhi.
Bây giờ mọi thứ đã thay đổi. Nàng đã đến với cao nguyên và đang ngồi đây. Bỏ lại sau lưng bao thứ được coi là ồn ào, phù phiếm. Nàng ngồi lặng im, lắng nghe mình, nàng cố lắng nghe chính mình !
Lặng nghe hoa nở, lắng nghe chim hót. Im
lặng nghe tiếng những ngọn gió hoang đang thổi vi vút. Thiên nhiên luôn là món quà tặng vô giá của mẹ vũ trụ dành cho con người. Liệu con người có dành ra chút thời gian để tận hưởng không ?
Nhắm mắt lại và ngồi thiền, nàng muốn tập thở sâu. Nghe mây trên đầu và nắng trên vai sáng lấp lánh. Nghe trong không gian những tiếng thì thầm của non cao, thông xanh, mây trắng.
Ban mai hồng đang hiện hữu ở đây, vào chính lúc này. Ban mai hồng mang gương mặt đàn bà ! Nghe những nỗi nhớ thương đang dâng lên, tiếng thì thầm ngân lên trong xa vắng.
Phải rồi ! Nàng sẽ đặt tên cho giấc ban mai, nơi những ngọn đồi trập trùng, ở tít nơi non cao với thông xanh, mây trắng và muôn loài cỏ hoa ngát hương có tên là Hồng Phúc !

Nhớ nắng

GỌI THU
(Tặng Thy Quỳnh)
Nắng hôn lên mắt lá
Gió thầm thì cùng hoa
Mùa hạ dần đi xa
Đu về mùa trĩu quả.
Dáng ai ngồi thư thả
Mơ mộng phương trời hồng
Chiều quê ru êm ả
Xanh cả miền mênh Mông.
Mau về cùng ta nhé
Chớm mùa rồi thu ơi
Mắt, môi ai... e lệ
Ươm vàng lên góc trời...
BÓNG TÀ
(Viết nhân ngày sinh nhật)
Bóng tà qua cửa ngày nào
Hè như lửa đổ… cả vào nắng, mưa.
Tình còn vương nợ ngày xưa
Chân đi đã mỏi bao mùa đa đoan.
Gánh đời xuôi ngược trần gian
Còn mơ mộng một cung đàn ái ân.
Thương người đen bạc đường trần
Đêm nghe xao xác tần ngần lá rơi …
Dưới trăng thương bóng một người
Qua gương thương tóc hết thời còn xanh
Bao nhiêu đắng đót để dành
Thời gian trôi… đã hóa thành niềm vui.
Đi qua ghềnh thác, núi đồi
Vẫn dành nguyên vẹn nụ cười cho nhau.
Lòng riêng ươm mối tình ngâu
Thì thương, yêu, nhớ đến nhau ngại gì?
Đời còn muôn nỗi sân si
Họa mi vẫn hót những khi chạnh lòng
Rượu - thơ thỏa chí tang bồng
Đục trong chẳng vướng bóng hồng ái ân.
Ngày qua năm tháng nợ nần
Bẩy hai xuân sắc xa dần …bến hoa.
Nghe mình đếm tuổi còn xa
Vội chi… hờn trách đời ta bọt bèo….
EM ĐI
Em đi xa thật rồi sao?
Bơ vơ gió lạc lối vào chiều say
Chuối vườn lá rủ xuống ngày
Sao trời mọc cũng bớt dày đêm đêm.
Hãy về đi nhé nghe em
Anh gom kỷ niệm dày thêm từng ngày
Tro tàn gặp gió còn bay
Lẽ nào em mãi đoạ đày nhớ nhung?
Thuyền anh ghếch mạn bên sông
Đêm buồn dốc chén… ngồi trông chị Hằng
Bóng em nhoè dưới ánh trăng
Hồn anh buốt ngọn gió đằng phiêu du.
Cuối hè vừa chớm vào thu
Mà lòng lạnh ngắt như vừa giá đông
Đêm ngày thắc thỏm chờ mong
Hỏi ai? Lấp cạn giếng lòng đây em…

VƯỜN NHÀ
Vườn nhà măng cụt, sầu riêng
Cam ngon, xoài ngọt, dịu êm bóng dừa
Cây cành tắm nắng, gội mưa
Chim từ đâu đến, sớm trưa hát mừng
Vườn nhà đất đỏ mỡ màng
Có bầy gà nhỏ, tung tăng kiếm mồi
Hè về lồng lộng gió khơi
Gọi đàn em tới, vui chơi mỗi ngày
Vườn xanh sương trắng, nắng đầy
Trái thơm ngọt mát, hương bay ngạt ngào
Vườn nhà ngủ dưới trời sao
Đi xa lòng cứ cồn cào nhớ thương.
ĐƯỜNG VỀ THÔN BẢN
Bảy người dân H'Mông
Trên đỉnh cao Hầu Chua
Chẳng quản gì sớm trưa
Chẳng ngại chi nắng mưa
Làm đường về làng bản
Bảy người như siêu nhân
Vác trăm bao xi măng
Xách ngàn can nước suối
Xay vạn viên đá núi
Dưới nắng tràn chang chang...
Ra về, nhớ mãi Hà Giang
Nhớ đường huyền thoại, vắt ngang lưng trời.
SÔNG QUÊ MÌNH
Sông hiền hòa chảy giữa lòng thành phố
Dòng nước mềm như dải lụa thanh thiên
Buổi sáng vui xuôi ngược ghe thuyền
Ta bỗng thấy lòng mình xao xuyến
Sông như hồ dài xuôi về phía biển
Đôi bờ mướt xanh phượng vĩ, thùy dương
Quốc Học, Hai Bà Trưng đẹp những ngôi trường
Áo dài, nón bài thơ tinh khôi màu nhớ
Ngày hòa bình, sông sáng bừng rực rỡ
Nước trong ngần, sông dậy sóng hát ca
Cầu Mới, Tràng Tiền đông người lại qua
Sông quê mình xinh như một lẵng hoa...


NỖI NIỀM CUỐI HẠ
Thu chưa tới lá úa vàng rơi rụng
Khiến lòng ta man mác nỗi buồn theo
Hạ chưa qua nghe xào xạc thông reo
Nắng trải rộng vàng sắc thu trước mặt
Lòng thổn thức đã bao năm chôn chặt
Mảnh tình xưa chua xót héo con tim
Mấy thu qua ta vẫn cố kiếm tìm
Nhưng vẫn bặt bóng chim tăm cá
Ta chỉ muốn tiễn hè vội vã
Đón thu về với tất cả mộng mơ
Để gửi vào ký ức những vần thơ
Của ngày ấy... bây giờ còn không nhỉ?
Ta dạo bước giữa bạt ngàn suy nghĩ
Thuở ngày xưa xen lẫn cả hôm nay
Chờ thu sang ngẫm theo lá vàng bay
Để quên đi những tháng ngày xưa ấy!
Cuối hạ 2023
ÁNH MẮT TRONG MƠ
Em chìm vào hồ mắt anh tình ái
Vành môi anh lửa mềm đốt hồn em.
Nỗi nhớ nhau quặn thắt từng đêm
Nào dám tỏ khi cõi lòng buốt lạnh.
Ánh mắt anh như trời quang mây tạnh
Như biển xanh để em thả thuyền thơ
Khoảng mênh mông dường như chẳng bến bờ.
Cho ngàn xanh gieo mãi cùng ngọn gió.
Em từng mơ trong biển trời thương nhớ
Được bên nhau thoả khao khát tháng ngày
Cám ơn Người Thượng đế tặng men say
Cho ngây ngất hai tâm hồn đồng điệu.
Tam Đảo 20/6/2023
ĐÊM THU
Vũ Thị kim Liên
Đèn sáng anh còn thức
Sương giăng mờ lối đêm
Hoa sữa vương nỗi nhớ
Thương anh rồi thương thêm
Mơ ... Nụ hôn nồng cháy
Chẳng ai muốn xa đâu
Bầu trời sao thao thức
Nhớ anh dài canh thâu
Anh ơi ? Mình có thể
Mặn nồng quên mùa ngâu
Dẫu cuộc đời dâu bể
Sẽ mãi là của nhau
Bao đêm cùng đèn rạng
Ngọt ngào từng ngày phiêu
Tình em luôn trong sáng
Sánh vai nhau giữa chiều
Mặc nắng phai ngày hạ
Vẫn sáng bừng lửa yêu !




VVT

4/2021



Ghi chú: (1). Ngày 14.11.1972, máy bay Mỹ đánh sập một hang đá ở Km 16 đường 20 Quyết Thắng - cung đường huyết mạch trong chiến tranh thuộc xã Tân Trạch, H.Bố Trạch ( Quảng Bình ), chôn vùi 8 thanh niên xung phong. Nơi hang núi ấy thường có 8 nữ thanh niên xung phong trực làm nhiệm vụ nên gọi là Hang Tám Cô.
(2). Anh Nguyễn Tứ Vỵ, Trưởng Ban Quản lý Đền tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ đường 20 - Quyết Thắng đã chứng kiến những câu chuyện diệu kỳ. Tại "địa chỉ đỏ" này luôn xuất hiện những chuyện, những việc liên quan đến con số 8.
Đầu tiên là câu chuyện cây chuối rừng ở trước cửa Hang Tám Cô trổ buồng ra đúng 8 nải. Chuyện buồng chuối rừng trổ 8 nải không chỉ một lần mà lặp đi, lặp lại, đặc biệt là thường trổ đúng dịp tuần lễ húy nhật (ngày giỗ) của 8 liệt sỹ TNXP hy sinh ở Hang Tám Cô.
Ở đền có một đôi tắc kè đến trú ẩn. Một ngày đẹp trời, cặp tắc kè ấy đẻ trứng ngay trong hang. Lạ lùng thay, tắc kè cái đẻ đúng 8 quả trứng.



Ái Nhân
(Hà Nội)
CHUYỆN TÌNH HOA CẢI
Có một thời hoa cải
Rực vàng bên bến sông
Có một cô thôn nữ
Mãi em không…lấy chồng
Có một làng ven sông
Có mảnh vườn hoa cải
Có một người con gái
Ươm nắng vàng mùa đông
Có một mối tình hồng
Dịu dàng hương đồng nội
Người trai đi bộ đội
“Cải có chờ anh không?”
Qua bao mùa bão giông
Hoa vàng mong manh đợi
Chân mây xa vời vợi
Cải theo anh… về trời!
Bến sông quê lở bồi
Mắt răm vời vợi khóc
Lau trắng màu tang tóc
Sông Sứ buồn mênh mang
Vườn cải vàng ven sông
Bây giờ không vàng nữa
Mắt răm xinh một thuở
Đắng cay… theo về trời
XÓT THU
Kính tặng cô N… Ân Thi !
Bài thơ cô đọc ngày xưa
Trời đông bừng nắng giữa mưa “dầm dề”*
Khóa tình neo bến sông mê
Trao người lính trẻ xa quê lên đường
Niềm tin rực đỏ mái trường
Cô gieo hạt nở mười phương dâng đời
Trường Sơn bom đạn tơi bời
Tình tan vào đất phía trời hư vô
Mưa nguồn trong tiếng hát cô
Vầng trăng vụn vỡ, mắt khô lệ hằn
Kiếp người mưa nắng phù vân
Héo hồn tô thị…mây tần xót thu!
* Bài thơ Đợi anh về - Ximôlôp
GIẤC MƠ TÔI
Tặng đồng đội tôi hi sinh ở biên giới

Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Nhớ hơi lửa ấm nồng từ cây mồi rơm tuổi thơ
Nhà văn Nguyễn Thi - ký ức còn lại
TRANH ĐÔNG HỒ VÀ 5 NGHỆ NHÂN ƯU TÚ CỦA LÀNG TRANH
Thơ Phạm Hồng Nhật và Tống Song Hà
CHI HỘI NHÀ VĂN 2 TỔ CHỨC TỎNG KẾT VÀ TRAO GIẢI THƯỞNG CUỘC THI TRUYỆN NGẮN & THƠ (2024-2025)
NHÀ THƠ NGÂN VỊNH Thêm vùng quê Đà Nẵng tình người
Bình bài thơ TRƯỚC SEN của Nhà thơ TRẦN TRỌNG GIÁ - Ngắm hoa mà nghĩ về kiếp người
PHẬN LÀM NHÀ THƠ VÀ SỨ MỆNH CỦA THI CA
ĐẠI SỨ KHU VỰC CHÂU Á
Mai Phương - NGÀY ANH ĐẾN BẦU TRỜI XANH LẠ
Trang thơ Tháng Mười Hai của nhiều tác giả
Đọc thơ dịch của Thái Xuân Nguyên NGHĨ VỀ DỊCH THƠ VÀ NHÀ THƠ X. EXENHIN
Hoàng Đăng Khoa và nỗi buồn đương đại, đồng điệu nhân văn trong tập thơ mới của anh
THẠCH ĐỘNG THÔN VÂN
NĂM TÁC GIẢ THƠ (6)