Chùm thơ của Linh Chi

Chủ nhật - 03/07/2022 05:15
Ảnh minh họa: ST
Ảnh minh họa: ST
    
Linh Chi
( Nguyễn Trọng Thắng )
 
THƠ MUÔN THẾ GIỚI
 
Hồn ta mây gió
Giữa trời lang thang
Thân ta sương khói
Lướt qua địa đàng
 
Trần gian cõi tạm
Cuộc đời thoảng qua
Thơm hương chớp mắt
Úa tàn sắc hoa
 
Trăm năm nước chảy
Nghìn đời mây bay
 
Trong tiếng tíc tắc
Nối đêm qua ngày
 
Mang đời vào mộng
Nối tỉnh vào say
Đem miền biển rộng
Nối vào trời mây
 
Nối miền ánh sáng
Vào cõi u linh
Bao la thế giới
Nối theo vô hình 
 
Chỉ còn đọng lại
Cát bụi trần gian
Hồn ta hoà phách
Lời thơ cung đàn.
 
 
BAN NHẠC HAI NGƯỜI
 
Có một ông đánh trống
Và một ông thổi kèn
Tấu khúc ca sự sống
Đám ma nào cũng quen
 
Trống hát tùng và cắc
Kèn khóc tò tí te
Ban nhạc kèn và trống
Tiễn người rời luỹ tre.
 
Trống da trâu loang lổ
Tang đen bóng mồ hôi
Vân hằn lên thớ gỗ
Mòn trơ hai đầu dùi
 
Cái chuôi kèn bóng loáng
Chẳng biết đã bao lâu
Qua bao nhiêu nhà đám
Thổi bài ca thảm sầu
 
Chỉ có kèn và trống
Thành một phường Bát âm
Đưa hồn lên trời rộng
Nơi cầu vồng xa xăm
 
Ông trống thường đi trước
Dắt ông kèn theo sau
Ông kèn mù hai mắt
Đội nón mê trên đầu
 
Rồi một ngày đông rét
Ông kèn nằm lặng im
Chỉ còn nghe tùng cắc
Trống khóc kèn ba đêm
 
"Trống hãy còn đánh ngược
Mà kèn đã thổi xuôi"
Khúc ngày xưa ủ dột
Nay thê lương không lời
 
Ban nhạc giờ lẻ bóng
Ông kèn đã đi xa
Cả một mình ông trống
Thành đội kèn đám ma
 
Không còn ông kèn nữa
Ông trống giờ dắt ai
Tiếng kèn không còn nữa
Mất một mà hoá hai
 
Làng quê thành vắng bóng
Phường Bát âm hai người
Gió trời cao lồng lộng
Thổi xanh mồ cỏ tươi.
 
 
TÌM VỀ TÌNH CŨ
 
Nàng thấy người tình năm cũ
Cô đơn tận cuối chân trời
Xa xa biển xanh sóng v
Khi sương mờ dưới trăng soi
 
Người tình bao năm thương nhớ
Thuở nào tóc hãy còn xanh
Thời gian trôi đi cùng gió
Lá cây vàng úa trên cành
 
Gửi biết bao nhiêu mơ mộng
Tràn trề năm tháng niên hoa
Những mong giữa trời cao rộng
Bay cùng về một miền xa
 
Ngày nao căng tràn sức trẻ
Khát khao cùng tuổi đôi mươi
Thẫn thờ dạt nơi góc bể
Tóc pha sương gió quê người
 
Tuổi hoa đi không trở lại
Tình theo năm tháng đầy vơi
Miền xa trắng hoa cỏ dại
Biển xanh sóng vỗ ngang trời.


h
 
BÓNG HOA BÊN CỬA
 
Ngày tháng quay vần theo bánh xe
Hoa mai thôi nở những trưa hè
Ngỡ ngàng đóa cúc chiều thu tận,
Xơ xác đông về bên bóng tre.
 
Tôi nhớ  người cười chiều hôm trước
Má đào sóng sánh những men m    
Rót tràn lúng liếng qua mắt biếc
Cho người ngất ngây trưa hôm nay.
 
Người ấy đi rồi, trong sớm mai
Quê nghèo đâu có những lâu đài
Thế nên xây mộng, người đi thực
Vườn thoảng hương nhài, vương bóng ai.
 
Năm năm, mười năm, hai mươi năm
Rồi thêm lần nữa tuổi trăng rằm
Gió xưa vẫn thổi miền cô quạnh
Bợt cả mầu môi, nổi nếp nhăn.
 
Nhớ quá môi ai, một nụ cười
Một cười hơn cả vạn hoa tươi
Thời gian như gió mùa thu đổ
Hoa rụng cánh rồi, lá cũng rơi..
 
Người quay trở lại một chiều thu
Nắng đã nghiêng nghiêng những xa mờ
Bao năm nhiệt náo miền Kẻ Chợ
Nay về tựa cửa đứng bơ vơ.
 
Đâu rồi dáng dấp một Kiều thơ
Mặc bướm ong qua vẫn hững hờ.
Thu ba vùi dập thuyền quân tử,
Nén tiếng thở dài trong cõi mơ.
 
Biết đấy những vẫn ngờ ai đó
Cái thời xuân sắc đã đi qua
Bao năm đọng lại trong niềm nhớ
Một sớm mai nào, một bóng nga.
 
 
ĐÁNH THỨC NGƯỜI YÊU DƯỚI MỘ
 
Nào tỉnh giấc, muôn ngàn tia nắng sớm
Cho ban mai được thấy má em hồng
Đừng nhắm mắt, nhìn chòm mây xa lắc
Để bầu trời ngơ ngẩn mắt em trong
 
Đêm đã tắt, chòm sao kia đã khut
Ánh dương quang ngây ngt c không gian
Du bun vui, cơn mng kia cũng hết
K bên nhau, ta gẩy tiếp cung đàn
 
Bin vn sóng, và tri kia vn gió
Mình vn yêu, yêu mãi đến nghìn năm
Hoa du khô, vn ngt mu xanh c
Qua bão giông, vn vng vc trăng rm.
 
Người yêu dấu, nằm trong lòng đất mẹ
Em nghe chăng, hơi thở nhẹ đêm đêm
Tình yêu anh nhỏ theo từng giọt lệ
Ôm chặt em, ru mãi giấc êm đềm
 
 
ĐÊM CÔ TÔ NGHE TIẾNG SÁO
 
Chợt nghe tiếng sáo chơi vơi
Mong manh bay giữa biển trời Cô Tô
Thuyền đầy trăng, gió đầy thơ
Mấy vì sao mọc hững hờ đảo xa
Một dòng trăng, một dòng hoa
Một mầu trong suốt bao la đất trời
Rì rào giữa sóng trùng khơi
Thoảng nghe tiếng sáo cất lời yêu thương
Bồng bềnh em, giữa đại dương
Bồng bềnh trăng, giữa nẻo đường mây bay.
Bồng bềnh anh, một khúc say
Bồng bềnh tiếng sáo, đêm này.. Cô Tô.
 
 
KHI TA HAI MƯƠI
 
Em thấy gì khi hai mươi,
Qua khung cửa tuổi thơ có khoảng trời rộng mở
Hết những thứ ngạc nhiên đến những điều bỡ ngỡ
Biết bao diệu kỳ còn đợi phía mờ xa.
Tuổi hai mươi em ngào ngạt hương hoa
Của bông lúa lên đòng, của hương đồng gió nội
Những thầm kín thổi qua chiều mong đợi
Chờ khuya về, vàng rắc lối lên trăng.
Khi mộng mơ ngợp kín cả trời xanh
Ta gửi gió, gửi mây, gửi trăng về theo năm tháng,
Cứ tràn trề nhựa yêu, cứ trong ngần tươi sáng
Cho ngày ta hai mươi.

 

 

Nguồn tin: HNV

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây