Tản văn của Nguyễn Đình Bắc
Buổi sáng, tôi trở dậy, bật tung cửa sổ, một luồng sáng trong suốt, xanh óng ả như những chùm tơ nhẹ nhàng bay vào. Theo đó là một làn gió thật hiền, khẽ khàng và hổn hển như hơi thở của người đàn bà đang yêu. Và kia, một chiếc lá vàng còn pha chút xanh tươi đang đậu vắt vẻo trên ô cửa, cứ run lên sau mỗi trận gió đùa.
Mặt hồ Linh Đàm hôm nay trong và xanh rất lạ. Một làn sương mỏng mờ ảo, xa xăm như xứ sở của chốn tiên cung. Vài con chim ăn đêm về muộn kêu kin kít, đàn cá đớp mồi lách chách làm cho tôi như thoát ra giấc mộng tiên du. Tôi phóng xe thật nhanh về phố. Làn gió heo may se lạnh phả vào mặt, không hiểu sao tôi lại nhớ đến câu thơ của nghệ sĩ đa tài Nguyễn Đình Thi:
Xe tôi lao về đường Phan Đình Phùng để ngắm mùa sấu rụng lá. Không phải chỉ riêng tôi, thấp thoáng nơi đầu phố một đôi người yêu mùa Thu cũng có mặt tự khi nào. Một bác trung niên đứng cạnh tôi, tay lăm lăm chiếc máy ảnh chờ cho mỗi đợt gió về, để quay kỳ được những chiếc lá sấu đang rơi. Khi chiếc lá cuối cùng thả mình nhẹ nhàng trên thảm cỏ bên đường, bác chìa máy sát mặt tôi mà tua lại, miệng thì thào: “Ông thấy không? Thấy không? Đấy, đấy, những vẩy vàng nàng Thu ban tặng chúng ta đấy, mỗi năm chỉ có một lần thôi!” Tôi ghé mắt vào khuôn hình, những chiếc lá sấu vàng tươi, long lanh dưới ánh nắng ban mai cứ bay là là, nhẹ nhàng lượn vòng trong không gian như những vẩy vàng lấp lánh. Nghe giọng nói Hà Nội có đôi từ pha lẫn giọng Sài Gòn, tôi đoán người này xa Hà Nội đã lâu. Quả thế, bác trần tình: “Mình sinh ra ở con phố này, nơi đây là chỗ mình thường trèo cây hái sấu. Có lẽ chưa có ở đâu sấu ngon như ở đây, nhưng mê hơn cả là mùa sấu rụng lá. Ông có biết không, năm nào, cứ đến mùa Thu, dù bận mấy mình cũng về. Rình rập mãi hôm nay mới gặp được nàng Thu”. Tôi như lây chất men lãng mạn của ông bạn mới quen, chúng tôi say sưa với những bức ảnh, những thước phim tâm đắc. Vài bóng áo dài trắng muốt của mấy cô học trò lướt qua, để lại mùi thơm nhẹ nhàng như mùi hoa sữa. Chúng tôi hẹn nhau đêm nay đi thưởng hoa sữa ở Hồ Gươm và đường Nguyễn Du.
Mưa rong bão số mười. Mưa lắc rắc, sụt sùi như cô gái khóc nũng nịu người yêu. Mưa làm cho chiếc lá vàng kia dường như nặng thêm chút xíu để có cớ lìa cành mà thả mình diệu nghệ cho cô bé đang xòe bàn tay đón lấy để ép vào trang vở - có lẽ là năm học cuối cùng của em chăng? Xe hàng hoa của cô gái Nhật Tân vừa đi qua. Chị đang tản bộ gọi lại mua hoa. Không hiểu chị nói gì mà cô hàng hoa phân trần:
- Sen tàn rồi cô ạ! Mùa này cúc Nhật Tân đẹp lắm, mời cô mua cho con!
Chị khách hàng mua một bó cúc vàng và tôi cũng mua cho mình một bó. Tôi chợt nhớ mấy câu thơ mà tôi viết từ mùa Thu trước:
Cầm bó hoa cúc rực rỡ cô bán hàng chọn giúp, tôi lại nhớ đến gương mặt của người đàn bà tôi yêu. Nàng cũng mặn mà, nền nã mà sang trọng như đóa cúc này.
Tôi rủ ông bạn mới quen tiện đường ra quán cóc Hồ Tây làm ly trà nóng. Quán cóc ngày xưa tôi và em hay ngồi bây giờ người ta dẹp mất rồi!
Tôi lơ đãng nhìn ra mặt hồ bát ngát khói sương mà nhớ lại những chiều cùng em nhặt lá sấu ép vào sổ như cô bé học trò kia, nhớ lại những đêm cùng ngắm bóng cây và tắm trăng Thu. Thế mà, đã qua bao mùa lá rụng. Và tôi, cứ mỗi độ Thu về là hình bóng em lại hiện hữu trong mơ...
Tôi yêu mùa Thu Hà Nội! Mùa thiên nhiên ban tặng những vẩy vàng! Mùa em về trong giấc mơ tôi!...
NĐB
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Phú Thượng xuân về và Đào nở sớm
GIAO LƯU VĂN HỌC CHI HỘI
Nhà thơ NGUYỄN ĐỨC MẬU - Màu hoa đỏ đã mây bay
TRỞ THÀNH NHÀ VĂN TỪ NGHỀ LÀM BÁO
TÔI XIN THỀ LẠI LỜI KHÔNG MUỐN THỀ - Câu thần chú bỏ quên của người Kẻ Chợ trong thơ Nguyễn Thành
PHÙNG VĂN KHAI VỚI THƠ TỰ VẤN NGHIỆT NGÃ XỐI XẢ
MỘT THOÁNG VỚI NGHỆ NHÂN ƯU TÚ TRẦN THỊ LIỄU
Trang thơ Tháng Tư của nhiều tác giả
ĐIỆU TÂM HỒN
TRẠNG BÙNG PHÙNG KHẮC KHOAN - Bậc đại trí thức nho gia và mối lương duyên sâu nặng với đạo Phật
Nhân duyên’ - cõi thơ thiền của một người lính
Năm tác giả thơ (9)
CUỘC THI VIẾT về gương điển hình tiên tiến, người tốt việc tốt… trong phong trào thi đua yêu nước… năm 2026
QUÊ MẸ - Trường ca của Phùng Trung Tập
Chiến tranh và chiến tranh(*) - Tiếng kêu thương thảm khốc!- Tiểu thuyết của Krasznahorkai László - Nobel văn học - 2025.