NHỚ HÀ NỘI
Bao năm xa nhung nhớ
Muốn một ngày hữu duyên
Được trở lại Hà Thành
Ngắm thu đẹp thuyền quyên
Hà Nội ơi lưu luyến!
Nhớ hương cốm thơm lừng
Chè bưởi ngọt thanh tao
Con tim đập quá chừng
Gió mùa đông bắc thổi
Se se rét ngọt lành
Chiếc khăn len quấn cổ
Anh rảo bước Hà Thành
Bài hát như phảng phất (*)
Chạm con tim ngọt ngào
Để bây giờ luyến nhớ
Chạnh bồi hồi xuyến xao
Hà Nội nay rộng mở
Đẹp lung linh ngàn sao
Ước chi được trở lại
Thoả lòng người khát khao
LÍNH THỜI BÌNH
Thời bình chưa hết khó khăn
Người lính vẫn phải tháng năm luyện rèn
Rừng sâu vượt dốc ngày đêm
Làm bạn muỗi vắt lại thêm mưa rừng
Ai người là lính đã từng
Hành quân diễn tập chẳng dừng nắng mưa
Báo động chẳng kể ban trưa
Nửa đêm thức gác ngủ chưa đủ đầy
Da đen, mặt nám thân gầy
Thao trường luyện tập ngất ngây mệt nhoài
Ít khi lính được ra ngoài
Ngày lễ tết đến mắt hoài ngóng trông
Thương người! người đã sang sông
Còn đây đời lính trống không khuê phòng
Nhưng tình người lính sáng trong
Yêu thương son sắt một lòng thủy chung
Dẫu cho giông tố bão bùng
Người lính vẫn sẽ chẳng chùn bước chân
Hy sinh tình cảm tuổi xuân
Bảo vệ tổ quốc ngàn lần đẹp hơn...
NHỊP SỐNG
Dư âm của gió
Dư âm của mưa
Dư âm của mùa
Thu qua đông đến
Vui buồn là chất
Xúc tác men say
Ngọt bùi đắng cay
Tháng ngày lĩnh hội
Ngoài kia nhịp sống
Hối hả từng giờ
Cớ chi bơ phờ
Nhớ nhung luyến tiếc
Mỗi mùa hẹn ước
Lặng lẽ âm thầm
Như mạch nước ngầm
Trong trẻo ngọt ngào
Đợi chờ hạnh phúc
Cảo thơm lần giở
Tình đầu bỡ ngỡ
Ấm áp mùa đông...
VVT


PHONG CẢNH CAO NGUYÊN
Đào mơ chúm chím nụ hoa
Sáng cao nguyên đá, la đà mây bay
Chim rừng ríu rít cành cây
Xinh dòng suối nhỏ, vơi đầy màu xanh
Hiên nhà mẹ ngồi dệt lanh
Sân trường bầy trẻ, vây quanh cô thầy
Trời cao mây gió nhẹ bay
Dưới thung sương quyện, ong say lá vườn
Đường mới mở trắng xi măng
Quanh co xe chạy, bon bon vào làng
Bà con tấp nập rộn ràng
Nhận quà cứu trợ: mì tôm, gạo, tiền...
Cao nguyên đá đẹp bình yên
Vàng mơ bông cải, nắng lên rực hồng.

Nguyễn Quốc Lập
(Hà Nội)
VỀ QUÊ
Con đi cuối đất cùng trời
Mang bao nỗi nhớ tự nơi quê nhà
Chiều nào như chiều nhà ta
Luỹ tre xanh bóng mẹ già ngày xưa.
Lời ru cánh võng nhặt thưa
Cho con thấm nỗi nắng mưa cõi người
Một thời gian khó, cha ơi
Tấm gương người sáng một đời trong con
Con đò, bến nước... sắt son
Qua cơn giông tố có còn nhớ ta?
Bao nhiêu kỷ niệm đã qua
Con về... nước mắt vỡ oà, mẹ ơi!
RIÊNG TƯ
Riêng tư chia sẻ cùng người
Chúng mình chung một khoảng trời yêu
thương
Riêng tư con nhện tơ vương
Bao nhiêu ngóng đợi
gió
sương
mất
còn
Riêng tư lạc giữa lối mòn
Ngoài kia chớp bể mưa nguồn còn ai
Riêng tư như tiếng thở dài
Ta sẻ nửa ta chia hai cùng người
Sông Ngân tự sáng trên trời...
CHÙA HƯƠNG
Về đây
gột rửa ưu phiền
thoát vòng vướng bận
chạm miền thảnh thơi
Nghe lá rụng
nghe mưa rơi
và nghe gió cất những lời tự do
Về đây
vô nghĩ vô lo
kìa dòng suối Yến
con đò đợi ta
Đất gần
trời cũng chẳng xa
bỏ qua hơn - thiệt đi qua đời mình.
TẦM XUÂN
Tầm xuân... ai hát... tầm xuân
Vừa trong, vừa đục, vừa gần, vừa xa
Nỗi buồn cũ như hôm qua
Niềm vui lại mới như là ngày mai
Trên: Mây gió, dưới: Đất đai
Đang Một, Chạp hướng rộng dài Giêng, Hai.
CHIỀU
Chiều nay cũng giống chiều nào
Vẫn thấp thấp đất, vẫn cao cao trời
Cỏ cây vẫn thật như người
Gió mây vẫn đó, nụ cười vẫn đây
Mặt trời vẫn lặn đằng tây
Khuất sau dãy núi như ngày hôm qua
Vẫn gặp gỡ, vẫn chia xa
Vẫn ngã tư, vẫn ngã ba...con đường
Tháng hai làng xóm mù sương
Một màu hoa vẫn còn vương vấn chiều
Anh đi về phía tình yêu...

Một khúc sông quê
Gạt mây đến Pò Hèn (*)
Muốn tới Pò Hèn phải gạt mây
Chẳng cứ gì đêm cả ban ngày
Gạt mây chiếu rọi đường biên tỏ
Để rạng hùng thiêng dải đất này
Pò Hèn ghi khắc đêm đặc mây
Nghìn nghịt quân thù đến bủa vây
Bảy ba chiến sĩ Biên phòng đã
Hóa mốc biên cương giữ đất này
Trước tôi, bao người đã tới đây
Lưu niệm, sổ dày lên mỗi ngày
Sau tôi lớp lớp bao người nữa
Đến với Pò Hèn cũng gạt mây.


HẠ CHÍ
Từ phương Đông
mặt trời nhô lên
ánh sáng đầu ngày hắt lên
Con đường trơ trọi
ngập chìm trong sắc đỏ
Hạ chí
Nắng gay gắt, oi bức
rọi xuống lòng đường
bốc lên rát cả da mặt
Những giợt mồ hôi chảy dài
Cảm nhận sự va chạm
là sự ngột ngạt và nóng nực
Hạ chí
Đánh thức nhận biết
chính mình bên trong
Ý định cho mọi trải nghiệm
Người thiếu niên vẫn giữ một lòng tin
Bước đi dưới ánh mặt trời.

Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
38 thành viên Hội đồng Lý luận Trung ương nhiệm kỳ 2026-2031
50 tác phẩm được vinh danh tại Giải thưởng Sách Quốc gia lần thứ VIII
Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24: Khẳng định phẩm giá thơ ca trong thời đại số
“Viết cho những ngày không dám khóc”: Hành trình chữa lành từ những trải nghiệm đất khách của Huỳnh Tú Uyên
Danh tướng triều Trần trong ba lần đại thắng Nguyên, Mông - Bức tranh lịch sử qua lăng kính văn chương hiện đại
VÀI TÂM SỰ VỀ CUNG ĐIỀN TRẠCH VÀ CÁI DUYÊN CƯ NGỤ
Trang thơ Tháng 3 của các Nhà văn Nữ
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI QUA CHIẾN TRANH - Khúc hát ngợi ca vẻ đẹp người phụ nữ
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ...
Trang thơ tháng Ba của nhiều tác giả
TIẾNG CHUÔNG VỌNG GIỮA CÕI NGƯỜI
Tản mạn nơi ngã ba sông Bạch Hạc
Say miền hoa đá
NGÀY THƠ VIỆT NAM LẦN 24TẠI HÀ NỘI NĂM 2026
Trang thơ tháng Hai của nhiều tác giả